Banner tren

Nhân kỷ niệm “Ngày chiến thắng 30-4” : Truyện về một phòng mổ tiền phương

Súng tấn công vẫn dồn dập nổ

Đội phẫu tiền phương vừa hành quân tới đó

Áo chưa kịp ráo mồ hôi

Nắm cơm cầm chưa kịp bẻ đôi

Đã có cáng thương đưa vào cấp cứu

Một đồng chí thương binh mặt non tơ hiền dịu

Nằm thiêm thiếp mơ màng

Với vết thương thấu bụng giữa vùng gan

Choáng độ hai.

Phải chớp lấy từng giây

Mổ - chống choáng kịp thời

Với quân y – mệnh lệnh nào hơn thế

 

Mổ thế nào đây…?

Đá chen cây, bốn bề lặng lẽ

Những ánh mắt gặp nhau, nặng trĩu tối như rừng

Bỗng tất cả mọi người cùng một tiếng “tiến công”

Hoa lại nở trên mô, sao lại cười trong mắt

Một “công trường” triển khai nhanh bậc nhất

Như những thiên thần vươn tới tầm cao

Chẳng hề chi.

Hầm mổ chưa kịp đào

San đất, chặt cây ta “xây” phòng mổ

Bốn bức tường vải xô chứa chan lộng gió

Những mái tăng dìu dặt ánh trăng xuân

Những chiếc bàn gỗ ghép vẫn thơm hăng

Họ trầm tĩnh bước vào trận mới.

Những phút giây lặng im không nói

Là trong đầu đầy ắp nghĩ suy

Mỗi đường dao trên da thịt sẽ đi

Đều mang nặng đong đo tính toán

Trong không khí trang nghiêm màu trắng

Đồng chí thương binh rên rỉ đớn đau…

Một giây thôi, mọi ánh mắt gặp nhau

Tình thương mến hòa vào tất cả.

   *   

*     *

Mạch máu đứt vừa khâu

Gan vỡ vừa kịp vá

Bộ mặt Ních – Xơn vừa được gắp lôi lên

Rừng bỗng chao nghiêng, bốn phía bom rền

Hụt hẫng đất trời sụp đổ

Đồng chí thương binh, người bác sỹ vẫn nguyên tại chỗ

Giặc Mỹ dã man, dùng khoa học giết người

Tội ác chúng bay phải trả đời đời.

 

Không thể để mất đi cuộc sống ta vừa cứu

Của đồng chí – anh em ta, đang còn non yếu

Chớp lửa sáng lòe

Người bác sĩ lấy thân mình chùm kín thương binh.

Mảnh bom thù cắm ngập cánh tay anh

Đợt bom dứt, bác sĩ trở thành người phụ mổ

Cho cuộc mổ tiếp tục ngay tại đó

Những bức tường vải xô rách nát bởi bom thù

Mây trên đầu, cành lá cũng ưu tư

Đồng chí thương binh nấc lên nghẹt thở

Sức bom ép làm máu ra nhiều quá

Chiếc lá xanh muốn bứt khỏi cành

Nỗi đau đời

Một thoáng nghĩ rất nhanh

Phải cứu sống thương binh. Máu… máu

Nhưng….

Họ ngước nhìn nhau băn khoăn nung nấu

Và tất cả mọi người xắn tay áo – chìa tay

Lại lần này không chậm một giây

Người bác sĩ đưa cánh tay lành tới

Như không thấy anh em đang phản đối

“Nhóm máu O, tôi nhóm máu O” “ Không được chần chừ”

*

Trái tim đồng chí thương binh nhận được dòng máu trích ra

Từ trái tim bác sĩ

Dòng máu thắm tình yêu đồng chí

Như dòng sữa mẹ tuổi ấu thơ

Mang lại cuộc đời tươi đẹp ước mơ

Cho tuổi trẻ anh lại trở về cuộc sống

Ý chí tiến công – tình yêu nồng nàn – và dòng máu nóng

Đã vun đắp xanh tươi cuộc sống con người!

Và hôm nay khi đồng chí thương binh tươi rói nụ cười!

Chào đội phẫu – bước đi, mắt ứa hai hàng lệ.

Người bác sĩ nắm chặt tay anh gửi tấm lòng tri kỉ

Tim rộn ràng theo nhịp bước quân đi.

   *    

*    *

Hầm mổ chưa đào, vâng – có hề chi

Ta vẫn thành công

            Vì ta có trái tim thắm tình đồng đội

            Vì cuộc sống – tương lai vẫy gọi

            Vì tấm lòng người mẹ hóa trong ta

            Trong tấm lòng của Đảng bao la!

                                      Kontum – Xuân 1972

                                    Nguyễn Bá Duyệt

 

 

 

Lượt truy cập: 92 - Cập nhật lần cuối: 24/05/2017 09:43:17 AM

Đọc nhiều nhất
Hội CTTETTVN đón nhận Huân chương lao đông hạng nhất Hội cứu trợ tập huấn Bác sỹ Nguyễn Tài Thu châm cứu cho trẻ em
Google+