Banner tren

Tiếng thở dài của trẻ thơ - Truyện ngắn của NA-RI MÁC-PHÚT (Ai Cập, Nobel Văn học 1988) NGÔ THANH TUẤN dịch

Con bé thở dài và im lặng, trong khi đó, anh cảm thấy như vừa dập tắt những tia lửa cho dù anh muốn cố làm điều ngược lại. Anh không biết liệu những giải đáp của anh mang lại kết quả nào đó hay là làm cho tình hình càng tệ hơn...

- Bố à.

- Gì thế con?

- Bạn Na-đi-a và con luôn ở cùng nhau.

- Phải rồi, vì bạn ấy là bạn thân nhất của con mà.

- Trong lớp, lúc giải lao, giờ ăn trưa.

- Tuyệt, bạn ấy thật đáng yêu và ngoan ngoãn.

- Nhưng đến giờ giáo lý thì con vào một phòng còn bạn ấy thì vào phòng khác!

Anh nhìn về phía vợ và thấy cô mỉm cười dù đang chăm chú vào việc thêu thùa của mình. Anh cũng cười và đáp:

- Ừ, chỉ là trong giờ giáo lý thôi.

- Là sao hả bố?

- Bởi vì con theo đạo này còn bạn ấy thì theo đạo khác.

- Nhưng thế là thế nào hở bố?

- Con theo đạo Hồi còn bạn ấy theo đạo Thiên Chúa.

- Tại sao vậy?

- Con còn nhỏ, lớn lên con sẽ hiểu.

- Con lớn rồi mà.

- Nhưng con vẫn phải lớn hơn nữa, con yêu ạ.

- Sao con lại theo đạo Hồi?

Anh cần phải sáng suốt để tránh lún sâu vào vấn đề mà nền giáo dục hiện đại này hướng vào.

- Bố mẹ theo đạo Hồi vì vậy con theo đạo Hồi.

- Còn Na-đi-a?

- À, bố mẹ bạn ấy theo đạo Thiên Chúa nên bạn ấy theo đạo Thiên Chúa.

- Là vì bố bạn ấy đeo kính?

- Hẳn là không phải thế, kính không liên quan gì đến chuyện này - đó là vì ông nội của bạn ấy theo đạo Thiên Chúa.

Anh quyết định chuyển sang chuyện về ông bà, tổ tiên cho con bé nản và đổi đề tài, nhưng rồi nó hỏi:

- Thế thì ai tốt hơn?

Anh suy nghĩ một lát rồi đáp:

- Ừ, trẻ con đạo Hồi tốt và trẻ con đạo Thiên Chúa cũng tốt.

- Dù sao cũng phải có một bên tốt hơn chứ?

- Mỗi bên tốt theo một kiểu.

- Con có thể theo đạo Thiên Chúa để chúng con luôn có thể chơi với nhau được chứ?

- Tất nhiên là không con yêu ạ! Ai cũng phải theo bố mẹ mình, vì vậy, điều đó là không thể được.

- Nhưng tại sao?

Với nền giáo dục hiện đại này, cuộc đối thoại sẽ không bao giờ dừng lại được! Anh hỏi con:

- Con có chắc rằng, con không thể đợi cho đến khi con lớn hơn?

- Không, thưa bố.

- Được rồi, con biết thời trang chứ? Người thì thích mặc kiểu này, người thì thích mặc kiểu khác, và con theo đạo Hồi là hợp thời, vì vậy, con chỉ cần chấp nhận những gì con có.

- Thế Na-đi-a là lỗi thời à?

Ôi, Thánh Allah cứu anh khỏi con bé và bạn Na-đi-a của nó! Dù đã cố thận trọng nhưng dường như anh càng đẩy mình sâu hơn vào ngõ cụt.

- Chỉ là vấn đề sở thích thôi, thật đấy! Nhưng con cái phải theo bố mẹ mình.

- Vậy con nên nói với bạn ấy là bạn ấy lỗi thời hay là con hợp thời?

Anh cố ngăn con bé.

- Đạo nào cũng tốt cả và trẻ con đạo Hồi cũng như trẻ con đạo Thiên chúa, đều thờ Thượng đế.

- Nhưng sao bạn ấy vào một phòng để thờ Ngài còn con thì vào một phòng khác?

- Bởi vì người ta thờ Ngài theo cách này trong căn phòng này và thờ cách khác trong căn phòng khác.

- Thế thì có gì khác nhau ạ?

- Sang năm hoặc năm sau nữa con sẽ biết, nhưng bây giờ con chỉ cần nhớ rằng, người theo đạo Thiên chúa thờ Thượng đế và người theo đạo Hồi cũng thờ Thượng đế.

- Vậy Thượng đế là ai hả bố?

Anh dừng lại và suy nghĩ một lúc. Như muốn kéo dài thời gian, rồi anh hỏi:

- Này, ở trường cô giáo nói gì về Ngài?

- Dạ, cô đọc kinh và dạy chúng con cầu nguyện nhưng con vẫn không biết nhiều về Ngài. Ngài là ai hả bố?

Anh lại suy nghĩ rồi mỉm cười bí ẩn và đáp:

- Ngài là Đấng Tạo Hóa cả thế gian này.

- Cả thế gian ư?

- Ừ, cả thế gian.

- Đấng Tạo Hóa nghĩa là gì hả bố?

- Nghĩa là Ngài đã tạo ra tất cả mọi thứ.

- Bằng cách nào hả bố?

- Bằng sức mạnh toàn năng.

- Và Ngài sống ở đâu?

- Khắp thế gian.

- Còn trước khi có thế gian quanh ta?

- Ngài ở trên kia.

- Trên trời à?

- Ừ.

- Con muốn xem Ngài.

- Con không thể.

- Ngay cả trên ti vi?

- Ừ, ngay cả trên ti vi.

- Không ai thấy được Ngài?

- Tất nhiên là không.

- Rồi sao chúng ta biết rằng Ngài ở trên đó?

- Thì đúng là thế mà.

- Ai nhận ra rằng Ngài đã ở trên đó?

- Các nhà tiên tri.

- Các nhà tiên tri ư?

- Ừ... như nhà tiên tri Mô-ha-mét của chúng ta.

- Và làm thế nào ông ấy biết hả bố?

- Với khả năng đặc biệt của mình.

- Chắc là mắt của ông rất tinh?

- Ừ.

- Tại sao vậy bố?

- Bởi vì Thượng đế ban cho ông.

- Tại sao?

Cố giữ kiên nhẫn, anh đáp:

- Bởi vì Ngài tự do làm bất cứ điều gì.

- Trông Ngài như thế nào hả bố?

- Vô cùng vĩ đại, rất mạnh mẽ, có thể làm bất cứ điều gì .

- Cũng giống như bố phải không?

Cố nhịn cười, anh đáp:

- Thậm chí, không một ai đến gần được Ngài.

- Và vì sao Ngài lại sống ở trên đó?

- Mặt đất không đủ rộng cho Ngài, mặc dù Ngài vẫn còn nhìn thấy tất cả mọi thứ.

Con bé im lặng một chút rồi nói:

- Nhưng Na-đi-a nói rằng Ngài đã sống trên trái đất.

- À, nếu Ngài có thể nhìn thấy mọi thứ tức là Ngài sống ở khắp mọi nơi!

- Nhưng bạn ấy nói rằng người ta giết Ngài?

- Ngài vẫn còn sống và không hề chết.

- Na-đi-a nói họ đã giết Ngài mà.

- Không, họ nghĩ rằng họ đã giết chết Ngài nhưng Ngài không bao giờ chết.

- Và ông nội cũng còn sống phải không?

- Ông nội con chết rồi.

- Có phải người ta giết ông?

- Không, ông tự chết.

- Bằng cách nào?

- Ông bị ốm và sau đó qua đời.

- Và em gái con sẽ chết vì nó đang ốm?

Anh nhận thấy vợ anh giật mình, cau mày và trả lời nhanh:

- Không, em con sẽ khỏe lại, nhờ Thượng đế phù hộ.

- Vậy tại sao ông nội chết?

- Ông bị ốm khi ông đã già.

- Nhưng bố cũng già và lại bị ốm, vậy sao bố không chết?

Mẹ mắng cô bé. Cô bé bối rối đưa mắt qua lại giữa bố và mẹ. Anh nói:

- Chúng ta sẽ chết nếu Thượng đế muốn chúng ta chết.

- Tại sao Thượng đế lại muốn chúng ta chết?

- Ngài tự do làm bất cứ điều gì Ngài muốn.

- Và chết thì tốt à?

- Tất nhiên là không rồi, con yêu.

- Vậy tại sao Thượng đế lại muốn điều không tốt?

- Bất cứ điều gì Thượng đế muốn cho chúng ta đều tốt cả.

- Nhưng bố vừa nói rằng chết thì không tốt!

- Bố... bố nhầm, con yêu.

- Vậy tại sao mẹ giận khi con nói rằng bố sẽ chết?

- Bởi vì cuối cùng Thượng đế đã không cho bố chết.

- Và tại sao Ngài đã muốn điều đó hả bố?

- Bởi vì Ngài đưa chúng ta đến đây rồi sau đó đưa chúng ta đi.

- Tại sao vậy bố?

- Để cho chúng ta có thể làm những điều tốt đẹp ở đây trước khi chúng ta đi.

- Tại sao chúng ta không ở lại?

- Bởi vì thế giới sẽ không đủ rộng lớn cho tất cả mọi người nếu chúng ta ở lại.

- Và chúng ta để lại mọi thứ tốt đẹp?

- Nơi chúng ta đến mọi thứ thậm chí còn tốt đẹp hơn

- Ở đâu?

- Trên kia.

- Chỗ Thượng đế?

- Ừ.

- Và chúng ta sẽ thấy Ngài?

- Ừ.

- Và điều đó là tốt?

- Tất nhiên.

- Vậy chúng ta phải đi à?

- Ừ, nhưng chỉ sau khi chúng ta đã làm được những điều tốt đẹp ở đây.

- Giống như ông nội đã làm?

- Ừ.

- Ông đã làm gì?

- Ông đã xây ngôi nhà của chúng ta và trồng một khu vườn.

- Còn em họ Tô-tô, nó đã làm những gì?

Anh cau mày một lúc, liếc nhìn vợ như thể cầu xin sự trợ giúp rồi đáp:

- Em Tô-tô cũng xây một căn nhà nhỏ trước khi ra đi.

- Nhưng thằng Lu-lu cạnh nhà cứ đánh con và chẳng làm điều gì tốt.

- Đó là một đứa quậy phá.

- Nhưng không có nghĩa là nó sẽ không chết?

- Chỉ khi Thượng đế muốn.

- Ngay cả khi nó không làm những điều tốt đẹp?

- Mọi người đều chết, nhưng những người đã làm những điều tốt đẹp sẽ đến với Thượng đế khi họ chết, còn những người chỉ làm những điều xấu sẽ xuống hỏa ngục.

Con bé thở dài và im lặng, trong khi đó, anh cảm thấy như vừa dập tắt những tia lửa cho dù anh muốn cố làm điều ngược lại. Anh không biết liệu những giải đáp của anh mang lại kết quả nào đó hay là làm cho tình hình càng tệ hơn. Các câu hỏi cứ liên tục xoáy sâu vào tâm trí anh và chỉ ngừng lại khi con bé la lên:

- Con muốn ở với Na-đi-a mãi mãi!

Anh ngạc nhiên nhìn con, rồi nó nói tiếp:

- Cả khi học giáo lý nữa cơ!

Anh và vợ cùng cười lớn. Anh nói với vợ:

- Anh không thể tưởng tượng rằng con bé lại muốn thảo luận về mọi thứ tới mức này!

Và vợ anh đáp:

- Sau này khi con lớn, lúc đó anh có thể giải thích những gì anh nghĩ!

Anh ngoảnh mặt về phía vợ xem cô thật hay đùa, nhưng anh thấy cô lại chúi mũi vào khung thêu.

 

Lượt truy cập: 200 - Cập nhật lần cuối: 11/07/2017 14:51:40 PM

Đọc nhiều nhất
Hội CTTETTVN đón nhận Huân chương lao đông hạng nhất Hội cứu trợ tập huấn Bác sỹ Nguyễn Tài Thu châm cứu cho trẻ em
Google+