Banner tren

Chuyện đời của đôi bạn gái - Truyện ngắn của Vũ Sơn

Ngày trước Tường Vỵ và Hoài Anh học cùng trường cùng lớp với nhau vì hai gia đình ở gần nhà nhau. Chả hiểu vì sao đôi bạn cứ quấn quýt với nhau, thân thiết hơn cả chị em ruột thịt.

          Nhìn thấy tình cảm của đôi bạn trẻ có chút khác thường, bà nội Tường Vy hỏi con dâu:

          - Con ơi. Cháu Tường Vi nhà mình sao cứ bám lấy con bé Hoài Anh như hình với bong, có gì cũng chia sẻ cho bạn, bạn bảo gì cũng răm rắp làm theo… Như vậy có nên không.? Mẹ e rằng….

          Nàng dâu đàng líu húi làm việc, tủm tỉm cười:

          - Xin mẹ đừng lo, các cháu còn nhỏ, lớn lên sẽ khác. Con thấy mình là hai cháu biết bảo ban nhau học hành nên năm nào cũng được nhà trường khen thưởng.

          Bà nội vẫn vẫn có vẻ đăm chiêu:

          - Nhưng mà trong lòng mẹ vẫn lăn tăn.

          Nàng dâu bê bát thuốc đặc quánh mời mẹ uống:

          - Con mời mẹ ạ! Thuốc sắc kỹ nên uống  nóng!

          Bà cụ nhận bát thuốc, chậm rãi nhấp từng ngụm.

          Thời giờ thấm thoắt trôi nhanh, Hai cô gái đã tốt nghiệp trung học phổ thông. Hoài Anh miệt mài ôn tập để thi vào trường Đại học Sư phậm. Tường Vi cũng muốn theo bạn thi trường ấy, nhưng cả gia đình không đồng ý.

          Bà nội  đang ốm nặng, biết chuyện, gượng dậy nắm tay cháu thều thào:

          - Cháu ạ, bà chả sống được bao lâu nữa, bà chỉ xin cháu một điều… Ông và cha cháu đều làm khoa học… Cháu nên thi vào trường… Chưa nói hết câu bà đã nấc nấc nín lặng, buông thõng tay cháu, ngã vật xuống giương, nhắm nghiền đôi mắt.

          Tiễn đưa bà đến nơi an nghỉ cuối cùng, Tường Vy khóc nhiều, suy nghĩ cũng nhiều . Cuôi cùng cô quyết định thi  vào trường Đại học Y dược. Cô gái tự nhủ: “Đáng lẽ ông bà nội ngoại gia đình còn được sống vui, sống khỏe bên con cháu lâu dài hơn nữa, nhưng các cụ đều mắc những căn bệnh iểm nghèo, ở nơi khác cũng còn nhiều người cần đến sự trợ giúp của các thầy thuốc… Chắc chắn mình chọn trường này là đúng ý của bà…”.

          Hai cô gái đều trúng tuyển vào ngôi trường mình đã lựa chọn. Từ ngày đầu tiên cắp sách đi nghe giảng, hai cô sinh viên chỉ chăm chút đến chuyên học hành.

          Một buổi sáng Chủ nhật, Tường Vi đi sang nhà Hoài Anh, rút trong túi ra 2 chiếc vé, tươi cười nhìn Hoài Anh đang ngồi bên bàn học:

          - Này bà gạo cụ! Học ít thôi, đi ngay với tôi ra rạp Tháng Tám xem phim.

          Hoài Anh lưỡng lự:

          - Nhưng mà…

          Tường Vi ra vẻ sẵng giọng:

          - Không nhưng mà gì hết. Phim “Kỵ sĩ không đầu” của Liên Xô hay lắm. Mình dứng xếp hàng mãi mới mua được vé đấy.

          Hoài Anh vội hỏi:

          - Phim có chàng Ôlếch Viđốp đẹp trai đóng vai chính hả? Ồ, thế thì tuyệt vời. Đi thôi. Nhanh lên nào!

          Hai cô đèo nhau trên chiếc xe đạp Thống Nhất, luôn mồm chuyện trò, cười nói ríu rít cứ như hàng nửa thế kỷ chua gặp nhau.

          Trong thời gian học ở trường Đại học Sư phạm, Hoài Anh quen và yêu sinh viên Tuấn. Tuấn rất đẹp trai, học giỏi, luôn sẵn lòng giúp đỡ và sẽ chia với mọi người. Anh được nhiều người quý mến. Đang học năm thứ 3 thì có đoàn đến trường tuyển chọn người cho lớp đào tạo cấp tập phi công. Tuấn xung phong và trúng tuyển ngay vòng đầu. Thế là đôi trai tài gái sắc phải xa nhau, tuy vậy họ vẫn tìm mọi cách gặp gỡ và trao đổi thư từ. nên tình yêu của họ ngày càng đằm thắm và đã dẫn tới hôn nhân.

          Còn Tường Vi thì trái lại, cô chỉ biết học, học nữa, học mãi, nên chưa có người khác giới nào lọt vào mắt xanh của cô. Chính cô cũng không hiểu tại sao vừa tốt nghiệp khóa bác sĩ tay y, lại được lựa chọn đi nghiên cứu đông y ở nước ngoài. Từ nơi xa xôi, cô gái nhận được tin sét đánh là cha cô đã qua đời sau một cơn đau tim dữ dội. Nỗi đau mất cha càng thôi thúc cô dốc tâm sức nghiên cứu các phác đồ chữa trị cho các bệnh nhân mắc bệnh tim mạch, bệnh vô sinh, bệnh tiểu đường v.v… Nhờ vậy, một số công trình nghiên cứu của cô đã được giới khoa học trong nước và quốc tế công nhận, đánh giá cao.

          Mỗi khi nhớ tới bà và cha. Tường Vi lại tự nhắc nhở mình là phải lao động nhiều hơn nữa, phải cống hiến hết mình cho sự nghiệp y học.. Một buổi tối, vừa về tới nhà , Tường Vi đã thấy mẹ đang khóc bên bàn thờ hơn khói nghi ngút.  Cô đặt các thứ lên bàn tôi bước vội ôm chầm lấy mẹ.

Bà thu nghẹn ngào:

Hôm nay giỗ ba mà con đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về.

Tường vy.

Con xin lỗi ạ! Con đã mua sẵn các thứ để thắp hương dâng Ba, nhưng  khổ nỗi con cứ bị bận bục bù đầu…. Ngày còn sống, Ba chưa lần nào trách mắng con gái rượu, mẹ nhỉ…

-         Đừng dẻo mồm nữa. Đêm nào tôi cũng nghe vẳng bên tai lời Ba cô trách tôi sao không gả chồng cho cô để kiếm đứa cháu bế bồng cho vui cửa vui nhà… Bây giờ cô thành gái già ngoài 40 tuổi đầu, chả có ma nào nó thèm để mắt đến….

-         Khối người bằng tuổi cô đã có con bồng con bế, có người còn có cả cháu nội cháu ngoại nữa chứ…. Chỉ khổ thân con gái tôi ế xưng ế xỉa…. ( bà lại khóc).

Tường Vi dịu đầu vào ngực mẹ:

-         Con biết lỗi rồi mà… Ngày mai con sẽ mời vài ba người đàn ông xịn đến đây để nhờ mẹ chọn giúp một phu quân hợp ý mẹ.

-         Tôi mặc kệ cô – Bà mẹ đứng lên đi vào buồng trong ngả lưng xuống giường, giỏng tai nghe con giãi bày tâm sự với cha cô.  Bà thương con gái đến quặn lòng thế rồi cái mệt mỏi kéo đến, dìm bà vào giấc ngủ nặng nề.

Sáng hôm sau, bà thức giấc bởi tiếng chuông cửa hối hả. Bà vừa hé cánh cổng thì Hoài Anh đã bước vội vào sân:

Thoáng nhìn người khách lạ, bà kêu to:

-         Ôi trời ơi! Cháu là Hoài Anh hả?

-         Thưa cô, con đúng là Hoài Anh đây mà. May gặp một người quen cho địa chỉ nên mới vội tìm đến đây. Cháu muốn gặp Tường Vy quá, bạn ấy có nhà không ạ?

   Mời khách ngồi yên vị và uống nước nôi, bà Thu nói:

-         Cô khổ lắm cháu ạ, năm tháng cứ biền biệt trôi đi, còn bạn cháu thì cứ đứng lỳ  một chỗ chả chịu đi tìm hiểu để cưới chồng kiếm lấy đứa con ….. Cô cứ suốt ngày thui thủi một mình. Thế con gia đình cháu?

   Hoài Anh  nghẹn ngào:

-         Chưa cô, mẹ cháu mất vì bạo bệnh đã lâu còn anh Tuấn thì chưa cháu mụn con nào đã tử nạn trong lần bay huấn luyện…. Cháu đang sống trong khu nội trú với các bạn học sinh con em đồng bào thiểu số….. Cuộc sống tuy có thiếu thốn về mặt vật chất, nhưng các cháu ngoan, chăm chỉ nên cũng vui ạ.

Bà Thu chép miệng:

-         Đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Tường Vy tất tả và sân gọi to: “ Mẹ ơi, mẹ có thấy con để quên tập tài liệu trên bàn không?”

Hoài Anh vội đáp:

-         Nó vẫn đang nằm ở đây này.

Tường Vy vào phòng ngạc nhiên nhìn bạn.

Cậu đến lâu chưa? Mình mới biết tin cậu về Hà Nội, đang định đi tìm cậu.

Hoài Anh nghiêng ngó ngắm bạn tôi trầm trồ khen:

Giàng ơi, Tường vy của con vẫn thanh tú, đẹp tươi như ngày xưa. Xin Giàng hãy se duyên cho bạn con đi! Các vị mày râu ở trần thế này ngu ngốc quá không biết tấn công như vũ bão để chiếm lĩnh viên ngọc vũ sắc này!

Tường Vy nhếch mép nở nụ cười đượm buồn:

-         Từ thuở ấu thơ đến giờ mình chỉ nuôi dưỡng mối tình với một người cùng giới.

Sau giây ngẩn ngơ, Hoài Anh kêu to:

-         Giàng ơi, con ngu lâu quá!

Trong lúc đôi bạn đang chuyện trò, bà Thu tranh thủ làm cơm, bày biện bàn ăn xong bà gọi to:

-         Các con ơi, lại ăn cơm kẻo nguội:

Ba người ngồi quanh bàn ăn, bà Thu ngạc nhiên nhìn hai con  hỏi:

-         Đã lâu lắm mới gặp nhau. Sao mắt hai con đỏ hoe? Phải vui cười thỏa thích đi chứ!

Hoài Anh đỡ lời:

-         Mẹ ạ, hai chúng con ngày còn ngồi trên ghế nhà trường phổ thông mặc đồng phục, cùng chung số phận nhưng khi ra ngoài đời thì mỗi người mỗi số phận, mà số phận của hai chúng con chỉ có một điểm chung là vui có mà buồn phiền cũng có ạ.

Bà Thu động viên:

-         Các con ạ, các con còn trẻ, thời gian sống còn dài. Cái gì cần đến sẽ đến được gặp nhau thế này thì vui lắm rồi. Các con tươi cười đi nào!

N.S

Lượt truy cập: 317 - Cập nhật lần cuối: 19/10/2016 11:01:11 AM

Đọc nhiều nhất
Hội CTTETTVN đón nhận Huân chương lao đông hạng nhất Hội cứu trợ tập huấn Bác sỹ Nguyễn Tài Thu châm cứu cho trẻ em
Google+