Banner tren

Lời sám hối muộn màng

Mùa thu đã đến rồi, mà tiết trời Hà Nội năm nay bỗng trái khoáy: lúc nắng gắt, khi mưa to, gió lớn làm ngập phố xá, làm đổ cả cây to, vậy mà có một người đàn ông ăn mặc sang trọng miệt mài rảo bước đi thăm thú hết nơi này nơi nọ. Với mái tóc bạc trắng, nhiều nếp nhăn trên trán, quanh khóe mắt, chắc là tuổi ông đã cao, còn hình hài ông thì to cao, khỏe khoắn, phảng phất vóc dáng một tay lính chiến.

Đúng vậy, ông ta từng là lính, là sĩ quan tay lăm lăm khẩu súng, xông pha trên nhiều mặt trận ở Nam Việt Nam. Năm 1975, cùng các chiến hữu bại trận ông đưa gia đình sang định cư tại California Mỹ. Sống quá nửa cuộc đời an nhàn, no đủ nơi đất khách quê người, mà lòng dạ ông vẫn hướng về Hà Nội, mong muốn trao trả một cái gì đó. Trong lúc mộng mỵ say nồng hay bỗng tỉnh giấc lúc tàn canh, ông già như thấy mình đang bơi thuyền trên Hồ Tây, đang ngồi ngắm cảnh bên hồ Hoàn Kiếm. Ngôi chợ Đồng Xuân, các con phố Hàng Ngang, Hàng Đào, Hàng Đường, Hàng Bạc, Hàng Gai sao chúng thân quen đến thế, cứ luôn thấp thoáng trước mắt ông. Nỗi khát khao trở về nơi chôn nhau cắt rốn chưa một lần nguội lạnh trong ông. Thỉnh thoảng nhớ lời trăng trối của vợ trước lúc lâm chung là phải đưa con gái về nước để nó được lớn lên như những bạn gái thuần Việt cùng trang lứa, ông lại tự trách mình. Ông đã có lần đi gặp một vài người đã về thăm quê hương, nghe họ kể nhiều điều đổi thay tốt đẹp,  nhưng ông vẫn bán tín bán nghi. Ông buồn bã chép miệng: “Họ với mình đâu có giống nhau, tay mình đã nhuốm đậm máu người, nhiều đêm mình run sợ toát mồ hôi trước những oan hồn ấy. Mình làm sao còn dám vác mặt về nước…”.

          Tiếng chuông cửa cắt ngang luồng suy nghĩ mung lung của ông. Người cảnh sát bước vào phòng giơ tay chào và thông báo ngay rằng con gái, con rể và đứa cháu lai Mỹ của ông vừa bị một kẻ lạ mặt bắn chết ngay tại khu vườn trong ngôi biệt thự của gia đình. Ông lập cập theo người cảnh sát đến nơi xảy ra án mạng rồi nén đau thương tiễn biệt con cháu đến nơi an nghỉ cuối cùng. Từ ấy ông không còn người nào thân thích ruột thịt nữa. Suốt ngày đêm ông tự giam mình trong nhà riêng, cần gì ông cần nhấc máy điện thoại gọi là được phục vụ chu đáo, mau lẹ.

          Chuông cửa kêu rung, ông vừa ra mở thì một cậu bé người Việt chừng 15, 16 tuổi hai tay đưa ông một chiếc hộp.

          - Thưa ông, bà chủ cháu bảo trưa nay ông muốn dùng món bánh cuốn nóng, bà đã sắp sẵn mọi thứ đầy đủ trong hộp này rồi ạ. Kính mời ông xơi… Kính chúc ông ngon miệng ạ! À, thưa ông, bà cháu còn mời ông bật ti vi xem chương trình đặc biệt: Tổng thống tiếp đoàn khách quý. Đáng xem lắm đấy, ông ạ!.

          Không nhìn cậu bé, ông già nói:

          - Ừ thì xem, cháu nhắc bà chủ chiều nay ông thích món phở xào giòn và đồ đét xe là hoa quả.

          Cậu bé cúi đầu, khoanh tay chào:

          - Cháu xin kính chào ông ạ. Cháu, cháu sẽ về bẩm báo ngay với bà chủ ạ.

          Ông già tay khóa cửa, miệng lẩm bẩm:

          - Thằng bé này nhanh nhẹn, bảnh trai. Sinh ra và lớn lên ở đây, mà lại nói năng giống hệt người Hà Nội xưa. Bà chủ này là người Hà Nội gốc khéo dạy bảo kẻ hầu người hạ đấy. Nào, thử bật ti vi xem có gì hay ho không. Vừa thưởng thức bữa trưa, vừa nhìn lên màn ảnh nhỏ, ông già đi từ ngạc nhiên đến sửng sốt trước cảnh vị Tổng bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam được các quan chức cao cấp và Tổng thống  Hợp chủng quốc Hoa Kỳ tiếp đón trọng thị, thân tình, lại còn ký kết nhiều văn bản hợp tác chiến lược quan trọng nữa chứ. Mình tệ thật: lâu nay quay lưng lại với những diễn biến lớn lao trên thế giới và xung quanh mình. Thôi, không tự giam hãm mình trong xó nhà nữa…

          Qua tiếp xúc với người Việt cũng như những người khác chủng tộc ông ngộ ra rằng quan niệm bạn thù đã khác xưa, rằng thời khắc để ông về thăm cố hương đã điểm. Chỉ trong vài ngày ông đã chuẩn bị được đầy đủ mọi thứ cần thiết cho chuyến du lịch Việt Nam 1 tháng.

          Ông vừa đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất, đã có người đưa đón ông về ngay khách sạn. Những ngày ở thành phố Hồ Chí Minh ông muốn đi đâu cũng có chiếc ô tô con và cô hướng dẫn viên du lịch xinh đẹp, lịch sự phục vụ tận tình. Ông cảm thấy quý mến cô gái và tự thấy mình dễ dàng hòa nhập với dòng người ở thành phố có nhiều đổi thay này. Tuy vậy, ông vẫn quyết định thay đổi kế hoạch.

          Ông vỗ nhẹ lên vai cô hướng dẫn viên:

- Cháu ạ, bác có việc gấp cần ra Hà Nội, cháu giúp bác đăng ký khách sạn và mua vé máy bay ngay nhé!

Cô gái tròn xoe mắt ngạc nhiên, nhưng không dám hỏi lý do bỏ dở cuộc thăm quan.

Đọc được ý nghĩ trong mắt cô gái, ông già giải thích:

- Cám ơn cháu đã nhiệt tình giúp bác mọi việc. Thú thật với cháu là mấy ngày qua cứ nhìn thấy người xưa, cảnh cũ là bác lại thấy buốt nhói trong tim. Bác ăn năn hối hận vì đã từng xả súng bắn giết đồng bào mình. - Ông già nghẹn ngào, nước mắt ứa ra từ đôi bờ mi lưa thưa vài sợi trắng đen lẫn lộn.

Cô gái dịu giọng an ủi:

- Cháu xin bác đừng cả nghĩ. Người Việt mình bây giờ dù ở trong nước hay ở nước ngoài cũng đều là anh em một nhà… Ai cũng có lúc lầm lỡ, nhưng đã nhận biết được tội lỗi và sửa chữa thì đều đáng quý, bác ạ…

Ông già khẽ gật đầu, rút khăn lau mắt.

Vừa rời khỏi máy bay, liếc nhìn xung quanh, ông già lẩm bẩm:

- Sân bay Nội Bài – cái tên nghe lạ hoắc. Ngày xưa Hà Nội chỉ có sân bay Gia Lâm, sân bay Bạch Mai, ngày nay có cảng hàng không quốc tế Nội Bài cũng bề thế, giỏi thật!.

Một thanh niên trông diện mạo rất có thiện cảm bước tới trước mặt ông khách già nói:

- Xin kính chào quý khách Trần Hùng! Kính mời quý khách ra ô tô về khách sạn!

Ông khách vẫn đứng nguyên tại chỗ, đăm đắm nhìn chàng trai rồi mới từ tốn đáp lời:

- Vâng, xin cám ơn! Tôi muốn nán lại đây một lát. Tôi già rồi, nên lẩm cẩm… Tôi muốn được phép hỏi một câu thôi…

Anh thanh niên cười tươi:

- Xin quý khách cứ thoải mái, tự nhiên.

Ông già vỗ vai chàng trai:

- Ồ, thế thì quá tuyệt vời! Mình chuyển sang cách xưng hô thân mật nhé. Bác ra Hà Nội với mục đích chính là tìm gặp bà Mai hoặc người nào đó trong gia đình bà ấy. Bà Hoàng Thanh Mai ở số nhà 15 phố Hàng Đào. Ngày xưa Thanh Mai từng được tôn sùng là bông hồng đẹp tươi nhất Hà thành đấy. Cháu nhìn tấm ảnh này xem có ai na ná giống Thanh Mai không.   

          Hoàng Thanh Tùng đón bức ảnh từ tay ông già, xem mặt trước, lật mặt sau, xúc động nói:

          - Trời ơi! Đây là ảnh cô ruột cháu. Nét chữ viết sau tấm ảnh cũng là của cô Mai: “Tặng anh yêu dấu – Em – người vợ thủy chung vẫn mãi mãi chờ đợi anh”. Sao bác có tấm ảnh này?

          Ông già vội lấy lại tấm ảnh cất vào túi áo ngực, thở dài trả lời theo kiểu lảng tránh:

          - Chuyện dài dòng và rắm rối lắm, bác xin lỗi.

          Suốt đoạn đường dài ông già ngồi trầm ngâm, rầu rĩ.

          Để phá tan bầu không khí nặng nề, Thanh Tùng kể:

          - Cả cô Mai và chú rể tên là Hồ Quốc Trung của cháu đều hy sinh từ ngày cháu chưa chào đời. Cô cháu làm bác sĩ hy sinh trong trận Mỹ ném bom bệnh viện Bạch Mai, còn chú cháu hy sinh ở mặt trận Quảng Trị. Cô chú cháu yêu nhau lắm, mới cưới được 1 tuần chú cháu vào Nam chiến đấu nên chưa có con. Bố cháu lấy vợ muộn, mẹ cháu mất sớm nên bây giờ nhà cháu chỉ còn 2 cha con sống với nhau ở ngôi nhà chung cư đối diện Bệnh viện Huyết học Trung ương.

          Ông già như bừng tỉnh, quay sang hỏi chàng trai:

          - Sao gia đình cháu không ở phố Hàng Đào nữa?

          Chàng trai thật thà đáp:

          - Hàng Đào bây giờ là một trong những phố cổ thành phố có kế hoạch trùng tu. Ông bà và mẹ cháu đều qua đời trong ngôi nhà ấy, nó gợi cho bố cháu nhiều kỷ niệm buồn, nên đơn vị đã chủ động đưa bố con cháu đến nơi ở mới có nhiều tiện ích hơn.

          Chiếc ô-tô dừng lại trong sân khách sạn Horizon, Thanh Tùng bố trí xong chỗ ăn ở cho khách, cáo từ ra về và hẹn tối gặp lại. Về tới nhà, chàng trai tắm rửa rồi vào phòng bố, kể cho ông nghe về bức ảnh và người khách Việt kiều Mỹ.

          Ông Hoàng Thanh Hải sốt sắng hỏi con:

          - Trông ông khách ấy thế nào?

          Không để ý đến thái độ của cha, Tùng trả lời qua loa:

          - Mặt và tóc tai ông ta thì có vẻ già, còn dáng người thì có vẻ khỏe và trẻ hơn bố nhiều.

          Đón cốc nước cam từ tay con, ông Hải lại hỏi:

          - Khi con hỏi về lai lịch bức ảnh thì thái độ ông ta thế nào? Con có cách gì giúp bố tiếp cận ông ta không? Bố cần biết rõ việc này.

          7 giờ tối, Tùng vừa từ ô tô bước ra đã thấy ông khách đứng chờ. Ông ta bước nhanh tới trước mặt Tùng.

          Ông khách vừa vồn vã vừa năn nỉ nói:

          - Anh có thể đưa bác về thăm nhà.

          Thanh Tùng lúng túng:

          - Thưa bác, thế còn kế hoạch đi thăm…

          Ông Hùng vội cắt ngang:

          - Dẹp bỏ nó đi! Nếu bây giờ không thắp được nén tâm nhang cho người quá cố thì bác sẽ mất ăn mất ngủ, sẽ bị dày vò…

          Thanh Tùng dịu giọng:

          - Cháu hiểu rồi ạ. Chàng trai bước nhanh ra đường Cát Linh, bấm máy gọi điện cho cha.

          Khi con trai dẫn khách vào nhà, thiếu tướng Hoàng Thanh Hải đứng ngẩn người trong giây lát rồi hỏi:

- Xin chào! Có đúng Trần Hùng đây không?

Trần Hùng nửa mừng, nửa lo lắng rụt rè đáp:

- Vâng, đúng đấy. Còn ông… À còn anh… Anh là anh Hải? Anh tuy già và gầy yếu đi, nhưng em vẫn nhận ra.

Ba người ngồi quanh bàn nhìn nhau, khi cô giúp việc đưa đồ ăn thức uống ra, họ mời mọc, chuyện trò cởi mở và thân tình hơn.

Dường như quên mất mình là khách đường đột tới nhà, Trần Hùng thao thao bất tuyệt kể lể những chuyện xưa và nay. Ông Hải chăm chú lắng nghe, đôi khi điềm đạm hỏi rõ vài chi tiết. Chiếc đồng hồ cổ trên tường điểm 2 tiếng, ông Hải mời ông Hùng nghỉ đêm tại nhà mình. Ông Hùng mừng rỡ nhận lời ngay và xin phép dâng hương lên bàn thờ vợ chồng bà Thanh Mai.

Thanh Tùng bật lửa, châm hương rồi đưa ông Hùng cắm vào bát nhang, anh lùi lại phía sau để khách thoải mái hành lễ. Tay run run, Trần Hùng đặt bức ảnh và lá thư lên bàn thờ, lầm rầm khấn vái.

Đêm hôm ấy cha con ông Hải mới biết là Trần Hùng từng thầm yêu trộm nhớ Thanh Mai, bị cha mẹ ép di cư vào Nam, bị tống vào trường võ bị Đà Lạt rồi trở thành tên lính chiến và viên sĩ quan ngụy có nhiều nợ máu với nhân dân. Trong trận đánh giáp lá cà, Trần Hùng bắn chết người chỉ huy quân Giải phóng, khi người này kêu gọi anh hạ súng quay về với  nhân dân. Lật xác người bị giết hại, anh ta đã lấy được bức ảnh và lá thư Thanh Mai gửi cho chồng. Anh ta ăn năn hối hận, thề nguyền sẽ trao trả cái “chiến lợi phẩm” ấy cho chủ nhân của nó.

Cô giúp việc nhẹ bước lại gần mời Trần Hùng đi nghỉ. Ông ta như không nghe thấy gì, vẫn tiếp tục lầm rầm:

- Thanh Mai ơi! Anh chưa bao giờ hết yêu em, nhưng anh đã phá hoại hạnh phúc của em, anh phạm trọng tội. Anh từng đau khổ, ăn năn hối hận. Cầu xin em hãy chấp nhận lời sám hối muộn màng này và hãy rộng lượng xá tội cho anh, để anh được thanh thản sống nốt những tháng năm cuối đời…

Sống hơn một tháng ở Hà Nội, Trần Hùng tranh thủ đi thăm thú nhiều nơi, giao tiếp với nhiều người, ông chứng thực được nhiều điều mà trước đây ông không tin là có thật và không muốn biết tới.

Được dự lễ mít tinh, diễu binh, diễu hành kỷ niệm 70 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9, ông già Việt kiều khâm phục sức trẻ trung, niềm tự hào, niềm vui sướng và hạnh phúc rạng ngời trên gương mặt mọi người.

Ông Hùng tìm gặp ông Hải thổ lộ:

- Anh Hải ơi, em chưa từng thấy cuộc mít tinh, diễu binh, diễu hành nào mà hoành tráng, hào hùng, đậm đà chất thẩm mỹ, chất nhân văn đến thế. Thật là trên cả tuyệt vời, anh ạ. Những ngày qua em đã suy nghĩ kỹ rồi, em là lão già côi cút cả vợ lẫn con, em chẳng còn gì ở nơi đất khách quê người nữa. Em thiết tha muốn được sống và trút hơi thở cuối cùng tại Hà Nội. Tiền nong em không thiếu, cầu xin anh giúp em lo thủ tục giấy tờ và mua giúp em ngôi nhà nho nhỏ để ở. Em cũng xin phép anh cho cháu Thanh Tùng dẫn em đến những vùng sâu, vùng xa, ra các hải đảo để hiểu, để biết thêm về con người và đất nước của chúng ta. Anh giúp em chứ?

Ông Hải gật đầu, ông Hùng ôm chặt ông Hải và nở nụ cười mãn nguyện.

                                                                                                                                       

Truyện ngắn của Nguyễn Hiền

Lượt truy cập: 1647 - Cập nhật lần cuối: 08/01/2016 11:28:21 AM

Đọc nhiều nhất
Hội CTTETTVN đón nhận Huân chương lao đông hạng nhất Hội cứu trợ tập huấn
Google+