TẤM LÒNG CỦA CÔ GIÁO DẠY TRẺ TỰ KỶ

Dạy trẻ bình thường đã vất vả, dạy trẻ tự kỷ thì nỗi vất vả, khó khăn hơn gấp nhiều lần. 16 năm qua, chị Trần Hồng Lê (Định Công, Hoàng Mai, HN) đã vượt qua mọi khó khăn, kỳ thị để gắn bó với trẻ tự kỷ.

Dạy trẻ bình thường đã vất vả, dạy trẻ tự kỷ thì nỗi vất vả, khó khăn hơn gấp nhiều lần. 16 năm qua, chị Trần Hồng Lê (Định Công, Hoàng Mai, HN) đã vượt qua mọi khó khăn, kỳ thị để gắn bó với trẻ tự kỷ.

 Xuất thân từ một gia đình có truyền thống làm nghề giáo nên từ bé chị đã rất thích làm cô giáo. Chị gắn bó với TT Sao Mai từ những năm đầu mới hoạt động. Khi đó, có sở vật chất thiếu thốn, tuềnh toàng, học sinh thì các loại tật, các loại tuổi học chung một lớp chưa có điều kiện để phân loại, phân lớp riêng biệt. Thời đó, mọi người cũng có cái nhìn kỳ thị về trẻ tự kỷ và những giáo viên dạy trẻ tự kỷ. Không chỉ riêng chị, mà các cô chưa chồng ở đây không dám cho người yêu đến nơi mình làm việc. Chồng chị cùng làm giáo viên nên anh cũng hiểu biết và thông cảm cho nghề của chị, giúp chị vượt qua rào cản ấy. Khi chị sinh con trai đầu lòng rồi con gái thứ 2, cả hai đều khỏe mạnh thì mẹ chồng chị mới thở phảo nhẹ nhõm.

16 năm qua, bằng tình thương và sự tận tâm với trẻ tự kỷ giúp chị Lê đã vượt qua khó khăn, cản trở. Chị tâm sự: Dạy trẻ tự kỷ, đặc biệt là trẻ tự kỷ nặng nhiều năm nay nên cũng quen với nỗi vất vả. Trẻ tự kỷ nhận thức kém nhưng chúng sống tình cảm, đứa ôm vai, bá cổ, đứa sà vào lòng rất gần gũi, đáng yêu. Và điều mà khiến chị gắn bó mãi nơi này bởi TT Sao Mai là một môi trường tốt, chị thường xuyên được TT Sao Mai cho đi tập huấn, học tập nâng cao trình độ chuyên môn. Nơi đây còn có một tập thể cán bộ, giáo viên đoàn kết, tương trợ lẫn nhau những lúc khó khăn, tiền lương chế độ đãi ngộ đối với cán bộ, giáo viên của TT Sao Mai cũng rất tốt. Tập thể lãnh đạo ở TT Sao Mai luôn quan tâm, tạo điều kiện giúp đỡ cán bộ, giáo viên hoàn thành nhiệm vụ, biết lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của giáo viên. BS Đỗ Thúy Lan, GĐ TT là người có tấm lòng nhân ái, luôn sẵn lòng giúp đỡ cán bộ, giáo viên những lúc khó khăn để giáo viên ổn định cuộc sống, yên tâm công tác.

Học trò của chị là những trẻ tự kỷ nặng, mỗi em mang một dạng chứng tự kỷ khác nhau. Em thì thu mình vào một thế giới riêng, em thì la hét, đập phá, em lúc lên cơn thì cào cấu, gào khóc, rồi lao ra ngoài trong vô thức, em thì bị tăng động thích đập đầu vào tường… Mỗi trẻ một chứng, chị thường phải quan sát, ghi chép hành vi để theo dõi và có cách can thiệp phù hợp. Những lúc trẻ phát sinh hành vi thách thức chị thường nhẹ nhàng, tìm cách chuyển hướng hành vi cho trẻ, rồi ôm trẻ vào lòng vỗ về yêu thương.

Lớp của chị có 8 trẻ, do chị và cô giáo Trần Hằng phụ trách nhưng phần lớn trẻ không tự chủ được bản thân nên công việc hàng ngày của các cô rất vất vả. Nào là lo vệ sinh, ăn uống, lo trông chừng lúc trẻ lên “cơn bệnh”. Nào dạy cá nhân, mỗi trò mỗi giáo án. Dạy các em không tuân thủ giờ giấc như trẻ bình thường mà phụ thuộc vào chứng bệnh của trẻ. Lúc trẻ phát sinh hành vi thách thức thì cô giáo phải lựa và can thiệp cho trẻ cắt cơn, sau đó mới học. Chương trình học của các con chủ yếu là chào hỏi, dạy nói, dạy bật âm, phục hồi chức năng, dạy theo kiểu chơi mà học học mà chơi với các kỹ năng vận động thô, tinh, tự lập, tương tác...Ngoài ra, các cô còn tự mày mò sáng tạo các đồ chơi giúp trẻ cảm nhận được các giác quan như lọ gạo nhuộm sắc màu để trẻ sờ nắm, xát lên người để tạo cảm giác, tranh ảnh màu sắc để kích thích giác quan nhìn hay những lọ sỏi lúc lắc để tạo giác quan nghe...

Niềm vui lớn nhất của chị là khi nhìn thấy một đứa trẻ từ không biết nói đã biết bật được những âm a, âm ô đầu tiên hay giúp một em bé từ chưa biết gì về thế giới xung quanh đến khi nhận biết được màu sắc, âm thanh của cuộc sống, biết tự chủ khi đi vệ sinh, có tiến bộ về hành vi, nhận thức…

                                                          Đài Thanh

Lượt truy cập: 1096 - Cập nhật lần cuối: 04/04/2017 13:36:19 PM

Đọc nhiều nhất
Google+