Banner tren

Hai thầy trò đón Tết trên núi cao

Nấu xong bữa tối, vẫn chưa thấy Vừ A Dếnh về, thầy giáo trẻ Thân Đình Trụ lại bên cửa sổ, kéo ghế ngồi,vừa đàn vừa hát.

          Ánh chiều chạng vạng từ màu tím nhạt chuyển sang màu tối sẫm từ lúc nào thầy cũng không hay biết.

          A Dếnh rón rén đến sau lưng thầy, nhỏ nhẹ cất tiếng:

          - Thưa thầy con đã về ạ. Thầy ơi, thầy vừa hát bài gì mà con nghe thấy buồn quá, chỉ muốn khóc.

          Thầy giáo đặt cây đàn vào chỗ cũ, kéo cậu bé lại gần mình hơn, nhìn vào đôi mắt ướt át, đo đỏ liền nói ngắn gọn:

          - Thầy vừa hát bài Cát bụi của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

          A Dếnh lại ngước mắt nhìn thầy hỏi:

          - Thầy ơi! Còn câu hát:

          Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi

          Để một mai tôi về làm cát bụi…

Nghĩa là thế nào ạ?

          Thầy ngần ngại giây lát rồi nói:

          - Đại ý của câu hát ấy là ai cũng được cha mẹ sinh ra, rồi đến một ngày nào đó cũng sẽ qua đời. Sống chết là lẽ thường tình, con ạ.

          - Mình ăn cơm đi để còn lo bài vở, con ạ!

          Cậu bé lôi từ trong chiếc túi đeo bên cạnh sườn một gói bọc lá chuối, líu ríu kể:
          - Ở đám giỗ những người bị chết trong bão lũ, mọi người còn sống đều đến đông đủ cả, ai cũng hỏi con là sức khỏe của thầy thế nào, cái chân đỡ đau chưa, họ khen thầy tốt quá, cứ lăn xả vào cứu giúp bà con nên mới bị tai nạn. Thầy còn được biếu gói xôi thịt đây ạ!

          - Thế con có thay mặt thầy cảm ơn bà con không?

          - Con có cám ơn rồi mới nhận quà đấy ạ!

          - Con ngoan quá! Thầy cám ơn con. Ngồi nhà thế này thầy cứ tự trách mình là vô tích sự, trong lúc nước sôi lửa bỏng mà lại…

          A Dếnh vội đỡ lời:

          - Con thấy thầy luôn ra sức luyện tập và dùng thuốc men đều đặn, chắc chỉ vài ngày nữa thầy lành bệnh lại đi làm được mọi việc. Thầy đừng tự trách mình nữa nhé. Con cứ cầu mong cho chân thầy mau khỏi.

          - Thầy cũng mong được như vậy.

          Rửa bát đũa xong, rót bát nước chè nóng bê lên nhà, A Dếnh trìu mến mời thầy:

          - Thầy uống nước chè nóng đi, già làng bảo uống nước hái từ cây chè già sẽ tốt cho sức khỏe. Con vừa uống một bát đầy ở dưới bếp rồi, thầy ạ.

          Thầy Trụ tươi cười đón bát nước chè:

          - Cám ơn con!

          A Dếnh nhìn thầy thăm dò hỏi:

          - Thầy ơi, con nghe nói đêm nay có rét đậm, rét hại, con đem bếp lên đốt lửa sưởi nhé?

          Thầy nhìn trò lựa lời nói:

          - Trời vẫn mưa rả rích, đống củi khô trong bếp gần hết rồi, mình phải dùng tiết kiệm. Thầy đã trải chiếc chăn đơn và đống báo cũ làm ổ để nằm, thầy để chiếc áo len dài tay, con mặc vào sẽ đỡ rét..

          Vừa nằm lên chiếc giường có đệm, có chăn bông thầy đem từ dưới suôi lên ấm áp, cậu bé đã chìm ngay vào giấc ngủ sâu. Còn thầy giáo đã nằm úp thìa, ôm sát lưng cậu học trò, hơi ấm của thầy trò đã quện vao nhau, xua tan cái rét buốt thấu xương, thế mà giấc ngủ vẫn không đến với thầy. Cảnh ngôi nhà của gia đình A Dếnh bị đất đá phủ kín, các chiến sĩ biên phòng và thanh niên bản làng gồng mình san ủi đất đá, tìm hết mọi cách mới lôi được thi thể  của cha mẹ và em gái A Dếnh đem đi an táng. ADếnh tối hôm ấy xin phép cha mẹ đến học trên và ngủ lại chỗ thầy giáo nên đã thoát chết.

          Đình Trụ cứ ngáp dài mà vẫn không sao thoát khỏi hai đôi mắt của cha mẹ A Dếnh nhìn anh cầu khẩn xin anh hãy cưu mang, bao bọc cho con trai họ. Thầy giáo ngồi bật dậy nhìn quanh mà chỉ thấy vạn vật chìm trong bóng tối đen kịt.

          Người thầy lại nằm xuống ôm cậu học trò cầu mong giấc ngủ mau đến với mình, nhưng gương mặt nhăn nhó của Kim Oanh kêu khổ, kêu túng bấn, kêu cô đơn lại hiện ra. Trụ lấy 2 tay bịt tai để khỏi nghe tiếng the thé của vợ: “Anh xem tôi lấy chồng mà chỉ được ở với nhau trong dịp học sinh nghỉ hè. Tiền lương ít ỏi của anh gửi về tôi chi tiêu trong vài ngày đã hết, nếu không bán chác các thứ đi thì chịu chết đói à?”.

          Trụ trở mình, áp sát lưng mình vào tấm lưng ấm áp của học trò nhắm nghiền mắt cố ngủ, nhưng anh lại thấy gương mặt dở khóc dở cười của người cô ruột giục anh xin chuyển về dạy học ở gần nhà kẻo mất vợ đấy.

          Nóng ruột quá, Trụ xin nghỉ mấy hôm để về xuôi thu xếp việc nhà. Về đến nhà cô thì được biết bà đã theo con gái đi định cư ở nước ngoài. Về đến nhà mình thì gặp người đàn ông xa lạ, ông ta tự giới thiệu mình là chủ nhân mới của ngôi nhà với đủ các giấy tờ hợp lệ. Hỏi thăm về Kim Oanh, ông chủ nhà cho biết cô ta còn nợ ông ta 2 tỷ, hứa là sẽ tìm cách để trả nợ, nhưng người của ông ta cho biết là cậu bồ của Kim Oanh sau khi cùng cô tiêu xài hết tiền đã lừa bán cô cho một nhà chứa ở nước ngoài. Với trái tim tan nát, Đình Trụ quay lên núi với ngôi trường và lũ học trò mà anh đã gắn bó suốt ba năm qua.

          Sau giấc ngủ no say, nhìn sang bên cạnh thấy thầy Trụ vẫn nhắm mắt nằm yên như người chết, cậu bé khẽ khàng xuống bếp vò lá chè để nấu nước uống, vét hết cơm và xôi tối qua ăn thừa cho vào nồi nấu cháo. Thầy Trụ đang gấp chăn gối, thấy A Dếnh bê cháo vào, vội lấy đưa chiếc áo ấm mới bảo cậu mặc vào để đón tết.

          A Dếnh nước mắt lưng tròng nghẹn ngào:

          - Con xin thầy ạ, con cám ơn thầy ạ. Thầy ơi, con buồn và nhớ bố mẹ, nhớ em gái quá. Con chưa bao giờ đón cái tết buồn như thế này . Cậu bé khóc: Hu! hu!

          Đình Trụ bước tới ôm A Dếnh vào lòng nói:

          - Thầy cũng có nỗi đau buồn như con, thầy không còn gia đình, mọi người thân thích đều đã ra đi. Thầy muốn nhận con là con ruột, con có bằng lòng không?

          A Dếnh vội lau nước mắt, ngẩng mặt nhìn thầy:

          - Được làm con thầy thì con vui mừng, sung sướng quá. Con sẽ suốt đời ở bên cạnh thầy.

          Đúng lúc ấy có người khách bước vào nhà, mặt ai cũng tươi cười, hồn hậu. Một người đưa gói quà tết cho thầy giáo nói:
          - Đoàn thiện nguyện biếu thầy trò gói quà để ăn tết. Chúc hai thầy trò vượt qua mọi khó khăn để sống vui sống khỏe. Chúng tôi xin phép cáo lui để đến gặp bà con đang tạm trú trong các lều bạt ở thung lũng Hoa Đào.

          Tiễn khách xong, A Dếnh mở gói quà ra reo mừng:

          - Thầy ơi, tết này nhà mình không bị đói, con kiếm thêm ít ray và hoa quả rừng là đủ. Ngày tết thầy đừng hát bài Cát bụi nhé, nghe buồn lắm.

          Trụ nhìn A Dếnh với ánh mắt âu yếm:

          - Con đưa cho thầy cây đàn và vỗ tay hát cùng thầy nhé.

          “Tết! Tết đến rồi! Tết đến trong mọi nhà”

          Tiếng hát của hai thầy trò làm vang rộn cả một góc rừng trong đêm khuya chờ đón giao thừa, thầy trò an ủi nhau cố vượt qua nỗi buồn, mất mát và hy vọng một năm mới tốt lành sẽ tới.

 

                                                                                                         

                     N.V.S

Lượt truy cập: 122 - Cập nhật lần cuối: 16/03/2018 08:38:12 AM

Tin mới hơn:
Đọc nhiều nhất
Hội CTTETTVN đón nhận Huân chương lao đông hạng nhất Hội cứu trợ tập huấn
Google+